Thứ Tư, 19 tháng 2, 2020

Tiểu đường 43 Mọi người nên học phương pháp cải tử hồi sinh trong khi hôn mê .


Video bài giảng : https://youtu.be/pFfcOTjl0D4

Nguyên nhân : Tập thể dục thể thao nhiều mà không uống đường.

Tôi được mời tới bệnh viện cứu một người đang bị hôn mê mà đội bác sĩ đã bó tay với kết luận ghi trong hồ sơ: não đã chết.
Tôi hỏi nguyên nhân và được biết bệnh nhân là một giáo sư đại học vừa nghỉ hưu, có tiền sử bệnh tim mạch và tiểu đường, vẫn khỏe mạnh nhờ đánh quần vợt hàng tuần, các bạn bè ông kể rằng sau khi đánh quần vợt xong, ông vào nhà tắm bị ngã va đập trán vào vòi nước rồi bật ngửa người ra sau va đập đầu gáy xuống đất. Các bạn đến đỡ ngồi dậy và hỏi ông có sao không. Ông trả lời không sao, có thể tự lái xe về nhà được. Một bạn là bác sĩ khuyên ông không nên về nhà mà phải đến ngay bệnh viện kiểm tra đầu, vì theo kinh nghiệm của bác sĩ này, những người bị ngã đập va đầu xuống đất đều nói không sao, đi về nhà thì dần dần bị hôn mê rồi chết.

Ông nghe theo lái xe đến bệnh viện nơi ông thường khám tim mạch định kỳ. Khi vừa gặp bác sĩ để khai tên tuổi và số hồ sơ bệnh thì ông bắt đầu có biểu hiện trả lời lạng quạng không tỉnh táo, nên không biết ông bị té ngã, chỉ theo dõi bệnh tim mạch cho ông trong 1 tuần thấy dần dần bệnh nhân đi vào hôn mê, nên chuyển đến bệnh viện khác có đủ máy móc làm scan bộ đầu cho ông tại khu urgence của Hôpital Général de Montréal. Kết qủa cho biết máu đã trào ra đầy đầu và não đã chết không còn cứu được.

Người nhà bàng hoàng không tin vào sự thật và không đành lòng để ông chết, mới nhờ các bác sĩ bạn bè đến gập bác sĩ điều trị xin phép được xem hồ sơ và hình ảnh scan, các vị bác sĩ này sau khi xem hồ sơ xong khuyên người nhà nên chấp nhận sự thật là não đã chết để lo tang lễ cho ông, vì hiện tại tim và phổi của ông còn hoạt động là hoàn toàn do máy. 

Người nhà xin bác sĩ điều trị cho hoãn lại 1 tuần mới rút ống thở, và xin phép bác sĩ cho chúng tôi được dùng phương pháp châm cứu bấm huyệt, và được bác sĩ trưởng khoa bằng lòng, và tôi được mời đến.

Khi tôi đến nhìn thấy bệnh nhân trên mắt bị sưng bầm đen, sau gáy có khung đỡ bằng thạch cao ôm sát gáy và đầu để giữ đầu vừa khít không bị xê dịch làm tổn thương não.

Người nhà bệnh nhân giới thiệu tôi với bác sĩ trưởng khoa điều trị : Xin giới thiệu với docteur, đây là b́ác sĩ Việt Nam mà tôi đã xin phép ông cho được đến chữa trong 1 tuần.

Bác sĩ điều trị nói : Ông chữa ở đâu cũng được, nhưng không được đụng đến đầu bệnh nhăn. Nói xong bác sĩ ra khòi phòng.

Bác sĩ nói câu này người nhà bệnh nhân lo ngại nghĩ rằng không cho đụng vào đầu thì làm sao mà chữa.

Tôi trấn an và nói : Không sao, cô đừng lo, đông y đau đầu chữa chân, chứ không đụng đến đầu.

Giai đoạn 1 : Cấp cứu phục hồi sự sống :

Bệnh nhân này cũng có số may là hôm ca trực săn sóc ông là cô y tá VN lại biết tôi, cô nói thầy muốn làm gì con giúp cho. Tôi nói : Tôi muốn dùng kim châm nặn máu 10 đầu ngón chân để thông máu não, cô giúp tôi gác ngoài phòng không cho ai vào phòng, vì các bác sĩ hay y tá cấm kỵ không cho phép châm nặn máu, nên mỗi khi có y tá tây đầm hay bác sĩ đi qua là phải dấu hành động châm nặn máu này, và phải lau chùi máu thủ tiêu dấu vết.

Khi máu ngón chân út châm nặn máu từ lúc nặn không ra máu, nặn tiếp cho ra được máu đen, rồi nặn tiếp thật mạnh đến lúc ngón chân út chảy ra máu đỏ loãng, thì bệnh nhân có phản ứng chống đối co chân lên.

Có 2 cách châm nặn máu là châm Thập Tuyên là 10 điểm giữa đỉnh đầu ngón chân là để hạ áp huyết hay còn gọi là làm giảm áp lực khí đẩy máu lên đầu để khỏi làm vỡ thêm các mạch máu chảy trên đầu, rồi châm Thập Nhị Tĩnh huyết theo 12 đường kinh bên góc trong các ngón chân để khí huyết chạy thông 12 đường kinh, trong đó, ngón út là quan trọnh nhất là đường kinh Bàng Quang thông lên não, máu trên não sẻ có lối thoát không còn bị ứ trên đầu.

Có thể giải thích theo động lực học, thí dụ như chúng ta cưa 1 ống thuốc bổ, mới chỉ cưa có 1 đầu thì nước thuốc trong ống chưa chảy ra được, phải cưa thêm đầu bên kia thì nước thuốc trong ống sẽ chảy ra hết, hay giải thích cách khác, con người từ chân lêm đầu giống như căn nhà cao 10 tầng, tầng lầu 10 ví như cại đầu đang bị nước chảy tràn lầu 10, mà chúng ta lên lầu 10 đề khóa ống nước là sai, nước sẽ ch̉ảy vỡ các ống nước khác chảy xuống các tần lầu bên dưới. Cách hay nhất là mở tất cả các ống nước tầng dưới cùng, thì nước trên lầu 10 không còn áp lực đẩy lên, nước trên lầu 10 sẽ tự động theo ống nước tụt theo ống xuống tầng dưới.

Sau khi châm cả Thập Tuyên, cả Thập Nhị Tĩnh huyệt 10 ngón chân và 10 ngón tay, thì bệnh nhân có phản ứng, lúc đó tôi gọi tên bệnh nhân bảo bệnh nhân mở mất ra, thì bệnh nhân chớp chớp mắt nhưng chưa tỉnh hẳn để mở mắt, nhưng như vậy là sự sống đã trở lại.

Giai đoạn 2 : Phục hồi trí nhớ :

Tôi bảo người nhà là bệnh nhân đã có sự sống nhưng bộ não chưa hoàn toàn tỉnh, cần phải kích thích bộ não hoạt động trong lúc bệnh nhân vẫn còn đang nửa tỉnh nửa mê. Tôi có sẵn trong người 1 máy casette nhỏ đang có sẵn tape nhạc Việt Nam và dây nghe đặt vào tai. Tôi gắn vào tai bệnh nhân và dặn cô y tá cho bệnh nhân nghe suốt đêm đánh thức cho não hoạt động sẽ mau tỉnh, rồi tôi ra về, hẹn sáng hôm sau người nhà ghé qua nhà tôi đón tôi vào lúc 10 giờ sáng.

Tôi có thói quen tối trước khi đi ngủ thì nằm quán tưởng suy nghĩ những công việc mình làm trong ngày đúng hay sai, sai chỗ nào, thì tình cờ mơ màng nhìn thấy cơ thể bệnh nhân giống như đang nằm giường 2 tầng mà mình nằm ở tầng dưới thấy được, tôi nhéo tay tôi để biết tôi đang tỉnh, và tôi đang nhắm mắt và đang xem màn hình nơi con mắt thứ ba, thấy bệnh nhân rõ như đang làm scan, thấy cơ thể bệnh nhân xoay qua lật lại đủ chiều, tôi nhìn thấy trong sọ não bệnh nhân trong suốt không còn máu ứ, chỉ còn một vết máu bầm nhỏ ở góc phải sau gáy, còn cột sống bị đốt thứ 3,4 hơi bị lồi.

Sáng lúc 10 giờ người nhà bệnh nhân đến đón tôi vào bệnh viện, khi tôi ngồi vào xe, tôi nói với người nhà bệnh nhân là tôi thấy anh của ông trên não hết máu ứ rồi.
Ông giật mình trả lời : Làm sao thầy biết, trước khi đến đón thầy, sáng tôi vào bệnh viện theo bác sĩ đưa anh ấy đi scan não, bác sĩ cũng nói với tôi là lấy làm ngạc nhiên trong não hết máu ứ rồi.

Khi vào đến bệnh viện, tôi thấy bệnh nhân tỉnh, mở mắt, máy castte gỡ ra khỏi tai, tôi hỏi người nhà tại sao lại không cho anh ấy nghe nhạc nữa. Tự nhiên bệnh nhân khẽ trả lời khiến ai cũng giật mình :
Nghe nhạc Việt Nam chán bỏ mẹ, rồi lại nhắm mắt ngủ. bệnh nhân cử động được tay bên phải, còn tay trái và 2 chân bị yếu.

Tôi muốn chữa bệnh cho bệnh nhân theo phương pháp đánh thức tiềm thức trong giấc ngủ bằng cách trong khi ngủ cho tai nghe tin tức radio mổi ngày, và tôi dặn y tá và người nhà hay những người đến thăm không được nhắc đến tai nạn hôn mê hay não chết, giống như khúc phim này bị cắt bỏ, để bệnh nhân còn tưởng rằng hôm qua còn đang đứng trên bục giảng để dạy các sinh viên, và hôm nay mình đang nằm bệnh viện chữa tim mạch, không liên quan gì đến bộ não. Khi bệnh nhân mở mắt tỉnh táo tôi đặt câu hỏi cho bệnh nhân trả lời, hôm nay ông nghe tin tức nói gì : Bệnh nhân trả lời : Các đảng phái đang chuẩn bị tranh cử liên bang thay thủ tướng Jean Chretien....Kết qủa là ngày thứ tư bệnh nhân vẫn còn nói chuyện bình thường được. Trong lục các bác sĩ chuyên khoa đến khám phổi, tim, bao tử, ruột, phân và nước tiểu, đặc biệt trong ống nhựa dẫn nước tiểu từ niệu đạo chảy ra xuống một túi nylon toàn nước tiểu lẫn máu đỏ đậm, bác sĩ nghi xuất huyết nội tạng, tôi nói do máu ứ trên não chảy xuống. Ngày hôm sau bệnh nhân ho nhiều mà không bị sốt, phổi tốt, nên bác sĩ tai mũi họng đến, dùng cây thử đưa vàa khám họng và dùng que bông gòn móc trong họng ra máu ít máu cục, lau sạch họng không có vết trầy sước, tôi cũng trả lời cho bác sĩ biết máu ứ trong não chảy xuống.

Sau 1 tuần bệnh nhân sống lại, tỉnh táo, bệnh nhân được chuyển sang khu bình thường. Bác sĩ trưởng khoa cảm ơn và tôi nói với bác sĩ, là tôi hy vọng chúng ta là bạn, nếu sau này có những ca hôn mê nào ông không chữa được thì cứ gọi tôi đến giúp ông, nhưng ông nói với tôi rằng : Tôi biết có những phương pháp khác có thể chữa khỏi bệnh này, nhưng chúng tôi không được phép áp dụng ngoài phương pháp tây y mà chúng tôi được học.

Giai đoạn 3: Bệnh nhân được chuyển sang bệnh viện chuyên khoa thần kinh não.

Bệnh nhân chụp hình não, tiêm thuốc, xét nghiệm nhiều ngày, chỉ cử động được tay phải. Một nữ bác sĩ thần kinh đến thử về trí nhớ. Bà đưa bảng chữ cái A,B,C và 10 con số. Bả chỉ vào chữ hỏi bệnh nhân trả lời là chữ gì, số máy....ông tỏ vẻ bực tức qúa thở dài quay mặt đi chỗ khác.

Tôi nói với bà bác sĩ : Không phải là bệnh nhân không biết, ông ấy vẫn nói chuyện được, bà cứ hỏi ông ấy tên gì, giáo sư dạy môn, gỉ , ở trường nào, ông ấy sẽ trà lời cho bà, sau đó bà hỏi đến đâu bệnh nhân trả lời đến đó.

Ngày hôm sau bà bác sĩ lại đến thử trí nhớ. Bà nói : Tôi nói 3 vật, ông trả lời xem đúng không nhé như cái bàn, cây bút, con mèo... ông trả lời được.

Các bác sĩ thần kinh đều ngạc nhiên vì những bệnh nhân bị tai biến thường nói không rõ, thường không nhớ để lập lại. Bệnh nhân qua được cái test này nên lại được chuyển phòng sang khu lo về thần kinh vận động. Trước khi chuyển sang khu thần kinh vận động, một bác sĩ khác đến thử trí nhớ lần chót. Bác sĩ nói : Tôi đọc tên 20 đồ vật xem ông nhắc lại được bao nhiêu đồ vật nhé. Tôi đứng đó nghĩ rằng nếu bảo mình lập lại thì mình không thể nào nhớ đúng và đủ được. Nhưng bệnh nhân này có trí nhớ siêu phàm : Bệnh nhân rất khôn ngoan, nói 4,5 vật rồi hoãn binh câu giờ nói : water ! ý nói xin cho tôi uống nước, uống xong bệnh nhân lập lại vài vật tiếp, rồi lại nói water !, rồi tiệp tục lập lại, rồi lại nói water ! và cuối cùng nói đúng và đủ 20 đồ vật.

Giai đoạn 4 : Khu chữa thần kinh vận động.

Khi tôi đến thăm bệnh nhân ở khu mới, thấy 2 bác sĩ đang dùng ngón tay trỏ của mình gõ thử những điểm thần kinh vận động, một người gõ tay bên tay phải và người kia gõ bên tay trái của bệnh nhân. Kết qủa chỉ có bên tay phải gõ vào thì cánh tay bị giật co lên, còn bên tay trái không nhúc nhích.

Tôi đứng chờ. Hai bác sĩ thấy tôi chờ lâu nên nhường cho tôi chữa trước, tôi lấy máy Masimo đo khí huyết chạy qua huyệt mà 2 bác sĩ gõ, thì khí huyết chạy bên tay phải mạnh, còn khí huyết chạy bên tay trái yếu. Tôi vuốt 6 đường kinh tay, rồi đo lại khí huyết thấy tăng lên, và tôi gõ vào huyệt tay bệnh nhân co giật ngay. Sau 2-3 lần vuốt 6 đường kinh 2 tay và 2 chân, và ép cánh tay, thì bệnh nhân được rời khỏi bệnh viện sang bệnh viện tập vật lý trị liệu tận 2 chân.

Lúc này thân nhân bệnh nhân có thêm các thiện nguyên viên thay nhau đến túc trực chăm sóc nuôi bệnh như Cô Ngọc chiếc lá nhiệm mầu, Cô Mai Phương, anh Hiếu, anh Long, Thanh, Đức, và Đan.

Giai đoạn 5 : Chữa cho bệnh nhân tập đi

Cách chữa tập đi theo vật lý trị liệu chưa thấy kết qủa, thân nhân lại mời tôi đến vuốt 6 đường kinh chân và ép gối, rồi dắt bệnh nhân tập đi, trong 1 tuần bệnh nhân đi đứng bìng thường, đi rất nhanh. Tôi xin phép bệnh bệnh cho bệnh nhân đi ra ngoài đường phố chơi mỗi ngày.

Những bệnh nhân trong trung tâm vật lý trị liệu dù đi được hay không thì trong 1 tháng cũng phải xuất viện, có nhân viên xã hội lo tìm nơi ở cho bệnh nhân tại một trong các trung tâm như nhà già tự chăm sóc, nhà già có nhân viên y tế, nhà già như bệnh viện có y tá, điều dưỡng và các bác sĩ khám bệnh mỗi tuần, nhà già có nhân viên tiếp tục tập vật lý trị liệu....

Dưới đây là các bài vuốt 6 đường kinh tay chân:

Day vuốt huyệt, cách ép cánh tay và chân gối, thông 12 đường kinh tay chân
 
KCYD: 1) Chữa bệnh chân tay tê bại liệt, đau nhức theo pp mới ít đau,kết quả nhanh

Chuyện xẩy ra cách đây 15 năm, các bác sĩ bạn bè của bệnh nhân đang hành nghề vùng Montreal kháo nhau nói răng : Bệnh não chết mà ông Ngọc vẫn chữa được. Hiện nay bệnh nhân vẫn sống khỏe, dưới đây là thư cảm tạ của gia đình bệnh nhân :

CẢI TỬ HỒI SINH

Anh NCL. đã được Thầy Đỗ đức Ngọc, người sáng lập Phương pháp Khí Công Y Đạo Việt Nam cứu sống sau khi bị ngã vỡ đầu rồi hôn mê bất tỉnh (coma).

Tôi là ĐhP. em rể, được ủy nhiệm của gia đình cảm tạ Thầy Ngọc và viết đôi lời tóm tắt những diễn tiến của việc cứu chữa:

Ngày 15 tháng 2 năm 2005, được các con của Anh L. cho biết từ hôm trước cho đến trưa ngày trên, không thấy anh về, cả nhà điện thoại khắp nơi mới rõ anh ấy đang nằm tại khu urgence của Hôpital Général de Montréal. Tới nơi, sau khi có kết qủa scan, bác sĩ chuyên khoa não cho hay bệnh tình qúa nặng không thể cứu chữa được nữa, tạm đưa bệnh nhân lên lầu 9, khu soins intensifs chỉ trong một thời gian ngắn cho vui lòng thân nhân yêu cầu, và lúc đó người nhà chỉ còn cầu mong sao có một sự nhiệm mầu xảy ra. Xin đa tạ Trời Phật giúp đỡ, đúng lúc đó, gia đình chợt nhớ tới Thầy Ngọc, vội liên lạc và được Thầy chấp nhận.

Tôi đưa đón Thầy Ngọc và chứng kiến tường tận cách chữa bệnh của Thầy. Hôm đầu, trên đường đến nhà thương, Thầy nói trước với tôi, Thầy sử dụng hai huyệt ở hai ngón chân út, nếu hai chân và toàn thân cử động thì bệnh nhân có cơ hội hồi phục. Đúng như lời nói, bệnh nhân phản ứng y hệt như dự đoán. Những ngày sau đó Thầy tiếp tục day nhiều điểm khác để giúp cơ thể tan máu bầm, đả thông kinh mạch hoạt động bình thường, day bấm những huyệt cho bệnh nhân mở mắt, kích thích những huyệt tim mạch và tăng cường hơi thở giúp bệnh nhân thở mạnh hơn không cần đến máy thở, giúp tiêu hóa tốt, những điểm phục hồi thần trí, tỉnh não, và những điểm kích thích cho tứ chi cử động linh hoạt có lợi cho việc đi đứng sau này được bình thường không bị di chứng tê liệt.

Sự săn sóc tận tình, bất vụ lợi của Thầy Ngọc, mỗi ngày một lần, có ngày sáng Thầy đến, sau đó Thầy ra sân bay đi Toronto truyền dạy khí công cho lớp trên ấy, chiều về Thầy lại vào chăm sóc bệnh nhân không hề biết mệt mỏi, nét mặt lúc nào cũng vui vẻ, ửng hồng vì nội lực sung mãn. Nhờ vậy, bệnh nhân hồi phục nhanh chóng, được rời khỏi khu soins intensifs ở lầu 9 lên lầu 14 dành cho những người bị chấn thương não bộ đã tỉnh táo lại.

Ba tuần sau, bệnh nhân rời Hôpital Général de Montréal để qua viện phục hồi tập đi. Trong thời gian khoảng hai tháng từ ngày nhập viện đến ngày 17 tháng 4 năm 2005, bệnh nhân trí óc đã phục hồi tỉnh táo như xưa, sức khỏe mỗi ngày một khả quan hơn hoàn toàn nhờ khí công của Thây Ngọc.

Thành qủa thật bất ngờ, ngoài sức tưởng tượng của gia đình, bạn bè, và những người thân trong gia đình, nên chúng tôi, dù biết không có gì có thể so sánh và đền đáp công ơn to lớn Cải tử hồi sinh ấy, chỉ còn biết đồng lòng kính gửI tới Thầy Đỗ đức Ngọc và gia đình Thầy lời cảm tạ và lòng biết ơn chân thành và sâu xa nhất của chúng tôi.

Chúng tôi cũng xin vô cùng cám ơn sự giúp đỡ, săn sóc, thăm hỏi, hổ trợ tinh thần lẫn vật chất của bạn bè, của các bệnh viện, của toàn thể y sĩ và nhân viên, đặc biệt nhất là nhóm thiện nguyện viên như Cô Ngọc, Cô Mai y tá, Cô Mai Phương, anh Hiếu, anh Long, Thanh, Đức, và Đan. đã luân phiên đến chăm sóc cho Anh NCL.

Toàn thể anh chị em gia đình N.C. cảm tạ.